Chứng kiến cảnh "chướng tai" em chồng xúi mẹ không cho chị dâu cầm vàng cưới, cô vợ liền hỏi vặn 1 câu khiến "giặc bên Ngô" méo mặt
Phương mới kết duyên được gần 1 tháng 5 Sau đám cưới, cô về sống chung với gia đình nhà chồng. tuy nhiên làm dâu chưa lâu, nhưng cô và bị cảm nhận thấy được bố mẹ chồng là kẻ tốt tính, hiền lành. Mẹ chồng còn thường xuyên và liên tục khuyến khích và chỉ bảo cô nhiều điều để Phương sớm thích nghi với cuộc sống mới.
Nhưng Bích - cô em chồng mới là kẻ khiến Phương khó chịu tuy nhiên Bích đã lập gia đình, nhưng cuối tuần nào cô cũng đưa các con về mẹ đẻ... ăn chực. Phương vốn là kẻ thoải mái, cô không tính toán chuyện đó. Nhưng cô ghét cay ghét đắng Bích hay xúi mẹ chồng làm khó, thử thách chị dâu. Có bữa còn nói xấu Phương với mẹ, khiến 2 người suýt diễn ra mâu thuẫn.
Chủ nhật tuần trước, Bích lại đưa 2 con đến chơi một ngày dài ở trong nhà mẹ đẻ. Lũ trẻ con thích tinh nghịch, vào buồng ngủ của Phương nổi loạn hết đồ vật lên. Đứa lớn đánh vỡ cái đèn ngủ, đứa nhỏ thì nghịch son phấn của cô, rồi bôi ngoe ngoét hết gương và bàn make up Chưa hết, nó vào còn đòi ăn pizza, rồi gà rán, khiến Phương sáng sớm đã phải vào bếp làm ruộng ăn cho nam giới cháu. tuy nhiên con tinh nghịch như vậy, nhưng mẹ thì tương đối không còn bênh nó vào, nói rằng con có tinh nghịch thì mới và bị thông minh.
Đến bữa trưa, thấy chị dâu ở dưới bếp nấu nướng, Bích tiện miệng nhờ chị làm luôn cho mấy món "thèm cơ mà ở trong nhà chồng không dám ăn". Ấy mặc dù vậy em chồng chẳng thèm xuống cùng chị dâu nấu cơm, mà ở trên đường nhà bật TV rồi nằm dài trên ghế sofa xem.
Phương hơi bực, nhưng cô nghĩ bụng, thôi thì mình nấu cơm, tý nữa sẽ đòi hỏi Bích rửa bát. Bởi lần nào về mẹ đẻ, Bích cũng chây lười thế này. Nếu Phương không thẳng thắn ngay từ đầu, riết rồi em chồng cũng quen thân cái gì cũng cố tình nhường việc cho chị dâu làm hết.

Nấu nướng xong xuôi, Phương lên nhà gọi người xem xuống ăn cơm. Ai ngờ, cô vô tình nghe được cuộc truyện trò giữa mẹ và em chồng. Bích to nhỏ nói với mẹ: "Sao mẹ lại cho chị ấy giữ cả đống vàng cưới như thế? Chỗ ấy ít cũng phải 3 cây. Mẹ thuận tiện thật đấy, có ngày con dâu vượt mặt. Số vàng đấy mẹ cứ phải cầm chắc chăm con Lựa hôm nào sang phòng chị ấy, mẹ cứ bảo là để mẹ giữ hộ là chị ấy phải đưa".
Phương nghe xong mà muốn nổi điên. Chuyện của hồi môn là chuyện của vợ chồng Phương liên quan gì đến em chồng đâu mà cô ấy xía vào. Lại còn xúi mẹ cách đòi vàng từ chị. Xong còn đặt điều cho quý doanh nghiệp như vậy.
Đang nóng sẵn trong người, Phương đi 1 mạch ra trước mặt mẹt chồng và Bích rồi nói: "Em cũng đi lấy chồng rồi, sao em và bị nói ra những lời như vậy? Chị nhớ trước kia, lúc em chưa lấy chồng, còn hay sang phòng chị chơi, em tuyên bố nhà chồng đừng hòng động vào tiền vàng của em cơ mà Lúc đó em tuyên bố dõng dạc lắm. Sao mới có 2 năm lấy chồng mà biến đổi như vậy? Việc gì em không thích thì đừng bắt người khác phải chịu đựng đựng em ạ.
Hơn nữa tiền vàng mừng cưới, người xem cho vợ chồng chị là để bọn chị có vốn làm ăn, xây dựng mới cuộc sống mới. Vợ chồng chị lớn cả rồi, biết quản lý và vận hành tiền nong, nên không cần lo em lo hộ.
Mà chị nói luôn, chị không thích cái cách em nói đến các chị trước mặt mẹt. Cùng cảnh đi làm dâu, em biết thừa mối quen biết hệ mẹ chồng - nàng dâu nó phức tạp và khó ra sao? Em chẳng vun vén ủng hộ chị thì thôi, đằng này hở tý là em nói xấu chị với mẹ. Đây không tầm thường chút nào là lần thứ nhất tiên.
Chị cũng đâu có gian nan gì với em. Các cháu đến đây chị cũng quý như con của bản thân mình Vậy mà em cư xử bế tắc quá".
Phương nói liền một mạch những bực bội cõi lòng khiến cả mẹ chồng và em chồng đều hoảng loạn không biết đáp trả ra sao? Giặc bên Ngô thì bẽ mặt, bị chị dâu bắt quả tang đang lúc nói xấu. Cô ta chỉ biết cúi gằm mặt. Còn mẹ chồng thì lên tiếng phải giải hòa: "Ừ thôi, cái Bích lấy chồng rồi thì không tầm thường chút nào tham gia trải nghiệm trải nghiệm vào chuyện nhà này nữa".
Phương mong rằng lần nói thẳng này của bản thân mình sẽ làm em chồng hiểu. Không thì cô ta phải sợ. Cứ vài bữa lại nghe thấy Bích nói xấu mình, quả thực không dễ chịu và thoải mái chút nào!
Nhận xét
Đăng nhận xét