Thấy mẹ chồng cãi lộn ở chợ, tôi xấu hổ bỏ mặc bà nhưng nép trong góc kín nghe một câu nói mà rớt nước mắt

Thấy mẹ chồng quê mùa, lại lớn tiếng cãi lộn, tôi không đủ can đảm ra mặt nhận là kẻ thân của đèn bà. Thế là tôi biết hết mọi chuyện, nhưng lại luôn chọn cách trốn đi, bỏ mặc bà ở đó.

Định với tôi cùng quê, nhưng mức sống của 2 chân nhà lại chênh lệch rất rộng lớn Nhà tôi sát phố, bố mẹ khá biết cách hưởng thụ lúc này đó, mẹ Định – tức mẹ chồng tôi lại khá tằn tiện, tiết kiệm ngân sách và chi phí chi phí và chẳng mọi khi chịu đi ăn hàng.

Hồi đầu tôi thấy bà cũng đáng thương. Tính cách của đôi bàn chân vì vậy âu cũng do từ xưa tới giờ luôn phải sống trong khó khăn, thiếu thốn. cho dù tới hiện giờ giờ Định đã sở hữu cho mình 1 web cách làm ổn định, lương cao, shop còn sắp mua quán ăn Nội tới nơi thì mẹ chồng vẫn không khác gì một chút nào Có chăng là bà hạn chế đi chút nào ruộng, dành thời gian ấn hạn nghỉ dưỡng nhiều hơn vì tuổi đã cao.

Tuy nhiên, khi dán xong về làm dâu, tôi lại thấy bà rất phiền. Bà cứ nhai nhải mãi bài ca “con làm vợ cấp thiết tiết kiệm ngân sách và chi phí chi phí”, “đừng tiêu dùng hoang toàng”, “chịu khó thổi nấu ở nhà, mang đồ từ quê ra cho tiết kiệm ngân sách và chi phí chi phí”… Tôi biết, điều bà từ chối sai, nhưng 1-2 lần đủ rồi. Đằng này lần nào tôi về cũng căn dặn, gọi điện liên lạc thoại lên 10 phút thì tới 3-4 phút dạy dỗ con dâu tiêu dùng. Bà nghĩ tôi kém cỏi quá không biết cách quản tiền à, hay là muốn tôi vẫn đang tìm hoang toàng tiền đại trượng phu bà?

Chính vì lẽ đó, nhiều lần nhất tôi bực mình bảo Định nếu mẹ chồng gọi thì anh tự đi mà nghe, nói tôi bận. Chồng cũng buồn buồn, bảo tôi đừng khó với bà. Tại bà chân chất, không khéo rỉ tai nên hay nói mãi một chủ đề cho có chuyện để nói chứ không cần có ý nghĩa trách móc, chê trách gì tôi…

Nhưng nói gì thì nói, tôi vẫn rất bực mình. Sự ác cảm của tôi với bà cứ lớn dần…

Đặc biệt, mỗi lần bà lên Hà Nội tôi cũng thấy rất phiền. Bà không chịu ra phía bên ngoài ăn vì tốn tiền, trong lúc shop chỉ muốn bà được mở thêm mang 1 chút. Rồi bà lại bảo tự nấu, cho dù còn tự trổ tài.

Thấy mẹ chồng cãi lộn ở chợ, tôi xấu hổ bỏ mặc bà nhưng nép trong góc kín nghe một câu nói mà rớt nước mắt - Hình 1

(Ảnh minh họa)

Tôi không lắc đầu khả năng chống lại bệnh tật thổi nấu của mẹ chồng, nhưng bà bỏ rất nhiều muối. Tôi than thì bà lại bảo ra sao ăn cho được rất nhiều bữa, ăn không hết đem cất cho bữa sáng sau. Cái thói tiết kiệm ngân sách và chi phí chi phí thái quá của đôi bàn chân thật sự khiến tôi có phen muối mặt với bạn bè.

Như hôm gần đây, bà lên chơi. Trưa người xem ăn cá kho, canh ngao với đậu phụ chiên đều còn dư. Bà đem gói, bỏ tủ lạnh cả. Tối ấy, tôi nói nhà có khách, sẽ tự tay chuẩn bị sẵn sàng cơm nước tất cả ổn cả, cho đến khi vào mâm, mẹ chồng tôi bỗng bê ra mấy cái món còn thừa kia rồi hồ hởi bảo: “Từ từ ăn con ơi, mẹ đang đun lại mấy món này. Ăn cho khô nước mấy món này đi, trưa ăn có tí, giờ dư nhiều quá!”.

Bạn tôi nhìn mấy món đó dường như đã hơi ái ngại. Và thế là trong bữa sáng nó vẫn phải cố gắp dù không hào hứng gì.

Tuy nhiên, chuyện mới xảy ra ngày qua khiến tôi thấy cực kì xấu hổ. Hình như, tôi đã quá hà khắc với mẹ chồng…

Tôi xin nghỉ để mang trong nhà khám thai, mẹ chồng đi cùng với cơm tôi vì bà rất hồi hộp được thấy cháu sau gần 2 năm trời có con dâu. sau sinh xong xuôi, hai mẹ con tôi tạt vào trong 1 chợ đầu mối để mua thức ăn cho rẻ.

lúc này tôi đang mua ít cam ở hàng bên này thì mẹ chồng lại chạy sang sạp tôm, cua. Rồi chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào, bà và người bán sản phẩm cãi nhau ỏm tỏi.

Người kia cho dù và chỉ còn vào mặt mo chồng tôi mắng là đồ nhà quê, đồ tính toán, keo kiệt, chi li từng đồng. “Vài nghìn bạc nhà bà mà tưởng là to à, kì kèo thêm bớt, mệt! Về quê mà tự ti nhớ! Đây không bán ra cho nữa!” – giọng người bán sản phẩm oang oác lên.

Tôi đứng bên này, thấy người xem xúm vào cũng tò mò. Tuy nhiên, tôi xấu xí hổ. Tôi sợ ra đó người xem sẽ biết tôi có bà mẹ chồng quê mùa, hủ lậu ấy… Nghĩ một hồi, tôi lùi lại, đứng nép vào trong 1 gian hàng khác tương đối không hay biết gì.

Nhưng tiếng mẹ chồng tôi vang lên như rót vào tai: “Chị cân không đúng, tôi mới nói chứ. Đã thế lại tranh thủ lúc tôi không được để ý nhặt toàn cua chết. Tôi tiếc tiền đấy, nhưng mua nuôi con dâu với cháu tôi thì tôi không tiếc đâu. Chị có bán tôi cũng không mua nữa đâu”.

Nghe câu nói ấy, tôi nghẹn lại. Rồi nước mắt cứ thế chảy ra. Chẳng hiểu sao tôi lại lẩn trốn chỉ vì sợ bị mất mặt, trong lúc mẹ chồng tôi cãi cọ với người ta có nhu cầu cũng chỉ vì muốn mua món ngon, món bổ cho tôi…

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

TP.HCM hỗ trợ tiền trọ, lương thực cho người dân khó khăn tháng 8 và 9-2021

TP.HCM: Cháy nhà 3 tầng vào rạng sáng, 5 người mắc kẹt kêu cứu

Nữ nhân viên ngân hàng 27 tuổi suýt mù vì tiêm filler nâng mũi